Gào khóc làm chi, phải mỉm cười kiêu hãnh như Kỳ Duyên trong đám tang mẹ mới là hiếu đạo!

161

Hai hôm nay, theo dõi tin tức về đám tang của bà Đặng Tuyết Mai, mẹ của nữ MC Kỳ Duyên mà em thấy xúc động và khâm phục chị Kỳ Duyên quá đỗi.

Dẫu rằng nhiều người bảo đám tang của mẹ chị quá “hợm”, em lại thấy đám tang ấy đẹp vô cùng, đẹp từ hình thức cho đến tinh thần. Chị đã tiễn biệt mẹ không phải bằng nước mắt mà bằng nụ cười. Nụ cười chất chứa yêu thương lẫn bi thương, nụ cười che khuất nước mắt bên trong của chị đã chạm vào sâu thẳm lòng người. Mới đây em có đọc được một ý kiến bày tỏ về thái độ của chị Kỳ Duyên trong đám tang mẹ, em nghĩ những ai đang chê trách chị Kỳ Duyên là một người con bất hiếu thì nên đọc và xem lại cách nghĩ của mình:

“HÔM NAY, nhìn thấy bức ảnh này của Kỳ Duyên trước giờ tiễn đưa Mẹ Mai, chợt nhớ đến hình ảnh Celine Dion đẹp đến nao lòng khi vẫy tay vĩnh biệt người thân yêu nhất.

Và rồi mình nhớ đến BA MÌNH, lúc tiễn ông ra đồng mình cũng đã từng kiêu hãnh như thế, ai cũng nói: con nhỏ đó chắc …lì. Ừ thì lì, hà cớ chi nước mắt là cứ phải lem luốc vỡ oà rơi lã chã, có những khi nước mắt mặn đắng nuốt ngược vào lòng, quặn thắt như sóng ngầm giữa đại dương mênh mông.


Và cứ xinh đẹp thế mà ta sống tiếp, kiêu hãnh thế mà ta bước tiếp. Nơi xa ấy, ai đó sẽ mỉm cười vì chúng ta vững vàng và trưởng thành hơn!!!”

image
MC Kỳ Duyên tiễn biệt mẹ bằng nụ cười. Nguồn: Internet

image

Chị thường cầm di ảnh mẹ rồi nhìn ngắm hồi lâu. Nguồn: Internet

image

Chị nói lời cảm ơn đến những người thương tiếc cho sự ra đi của mẹ. Nguồn: Internet

image

Thời tiết ở Mỹ lạnh nên trà mau nguội, chị liên tục châm trà nóng rót cho mẹ. Nguồn: Internet

image
Chị vái lạy hương hồn mẹ. Nguồn: Internet

 

image
Chị giữ chặt nỗi đau mất mẹ trong lòng. Nguồn: Internet

Theo đúng thuần phong mỹ tục của người Việt thì thái độ và hành động chuẩn mực trong đám tang phải là gào khóc, ỉ ôi, khóc đòi sống đòi chết, vì khóc than càng nhiều càng chứng tỏ được mình đau buồn về cái chết của người thân. Cha mẹ mất mà con cái không nhỏ nước mắt thì chắc chắn đứa con đó sẽ bị quy kết là một kẻ bất hiếu. Thành thử ra khóc đã trở thành một truyền thống bất di bất dịch trong đám tang của người Việt. Thậm chí có nhiều gia đình còn thuê người khóc mướn khi bản thân không đủ sức để…gào khóc. Những người khóc mướn này được trả tiền để thay gia chủ làm tròn “phận hiếu” là tạo không khí bi thương cho đám tang, càng thê lương càng tốt.

Tại sao chúng ta lại phải tiễn biệt người thân của mình bằng một thái độ bi lụy như vậy? Nỗi đau đâu nhất thiết phải được thể hiện bằng nước mắt, lời nói hay hành động thê lương. Có những nỗi đau được giấu kín vào trong mà người ta chẳng muốn thể hiện ra ngoài. Ai mất người thân mà không cảm thấy đau đớn? Tại sao người ta phải thể hiện cái cảm xúc tự nhiên ấy ra ngoài khi họ không hề muốn, chỉ để cho người khác chiêm ngưỡng. Khi người ta phơi bày nỗi đau chỉ để cho người khác ngắm nhìn và phán xét thì nó có còn là nỗi đau thực sự nữa hay không? Hãy để cảm xúc tự nhiên được tồn tại theo một cách tự nhiên nhất có thể, dù đó là niềm vui, nỗi buồn hay sự đau đớn khi mất đi người thân yêu nhất.

Em nhớ một chị bạn từng tâm sự với em rằng chị ấy đã bị chị dâu và họ hàng của mình mắng chỉ vì không khóc trong đám tang của cha: “Hôm mẹ em mất lúc chôn em cũng ngất, nhưng ko phải ngất vì chứng tỏ hiếu tử, mà ngất vì mấy đêm ko ngủ nên kiệt sức. Đến khi ba em mất e cố gắng bình tĩnh ko khóc để lo chu toàn tang lễ cho ba thì lại bị chị dâu và họ hàng bảo em bất hiếu. Họ đâu biết mình đã cố gắng nuốt nước mắt vào trong để lo cho ba thật tử tế”. Ngẫm nghĩ mà thấy chán cho cái thói đời, hễ ai mà làm ngược hay không tuân thủ lề thói, quy củ thì chắc chắn sẽ bị lên án, chê trách. Con người nông nổi và cứng ngắc thường chỉ biết tuân theo chuẩn mực đã có sẵn, chứ không hề có khả năng nhìn thấu tỏ bản chất của những điều ở trước mắt họ.

Vậy đó, càng nghĩ em lại càng cảm thấy khâm phục chị Kỳ Duyên, khâm phục cái ngẩng đầu quá đỗi kiêu hãnh và mạnh mẽ của chị trong đám tang mẹ. Nhìn nụ cười như tiếng khóc khô không lệ của chị mà thấy rất đau lòng. Cho đến những giây phút cuối cùng, chị vẫn là đứa con gái biết làm cho mẹ vui và tự hào. Một lần cuối cùng, chị chứng minh rằng dẫu có sóng gió và bi thương đến chừng nào, chị sẽ tiếp tục sống tốt, sống mạnh mẽ, xinh đẹp và kiêu hãnh, giống như mẹ chị đã từng.

Vì thế mà chị ăn vận thật đẹp, trang điểm thật kỹ lưỡng và trên môi luôn thấp thoáng một nụ cười. Đó là điều cuối cùng chị có thể làm cho mẹ, thực hiện di nguyện của mẹ là mong muốn có một đám tang nhẹ nhàng không bi lụy: “Mọi người thân thuộc đến thăm viếng cô phải mặc đẹp và vui vẻ, không được khóc. Có như vậy cuộc sống bớt căng thẳng, yêu đời hơn. Cô cũng sẽ hài lòng, nhẹ nhàng yên nghỉ”. Và đó cũng là lời hứa cuối cùng chị muốn nói với mẹ: con sẽ tiếp tục sống tốt mẹ à!

Theo webtretho

CHIA SẺ

Video được xem nhiều nhất