Ngoại tình – Nỗi đau của bốn người !

762
Loading...

Tôi hôm nay xin kể ra câu chuyện hôn nhân của chính mình.

Tôi kết hôn khá sớm, năm 22 tuổi sau khi tốt nghiệp đại học tôi theo chồng về Hà Nội kết hôn rồi làm việc tại một ngân hàng thương mại có chút tiếng tăm.

Kết hôn khi còn quá trẻ, không tránh khỏi những sai lầm. Ngày đấy tôi ham mê công việc vùi đầu vào những toan tính danh vọng. Vợ chồng tôi ở riêng, nhưng mẹ chồng vẫn hay sang nhà để kiểm soát cuộc sống vợ chồng tôi. Cảnh cơm hàng cháo chợ của tôi và chồng luôn được mẹ chồng không hài lòng nó là nguyên nhân của một chuỗi những mâu thuẫn mẹ chồng con dâu về sau.

Là con gái Sài Gòn lại được nuông chiều từ bé nay lại về làm dâu Bắc nên tôi ít nhiều khó mà hòa nhập được văn hóa vùng miền cộng thêm ngày đó bản tính tôi trẻ con hiếu thắng nên mẹ chồng gần như thái độ với tôi ra mặt ngay từ khi mới cưới.

Tôi luôn làm lơ mọi việc từ mẹ chồng. Cho đến khi 1 năm sau cưới, bà tổ chức cuộc họp gia đình yêu cầu tôi giải thích tại sao vẫn chưa có cháu cho bà. Câu nói của mẹ chồng như cứa vào tim tôi
” Chị xem nếu đẻ được thì đẻ, không đẻ được thì bảo tôi còn tính. Con trai tôi hơn 30 tuổi mới lấy vợ nó không còn trẻ như chị, nó không đợi được “

Image result for Ngoại tình - Nỗi đau của bốn người
Tôi quay sang nhìn chồng với hi vọng anh sẽ nói gì đó hộ tôi. Nhưng không, anh ngồi im và cúi mặt xuống.

Khi lên phòng chỉ có hai vợ chồng, tôi hỏi anh lý do tại sao anh không giải thích với mẹ rằng anh đồng ý kế hoạch 2 năm đầu. Chồng tôi cười ra vẻ ăn năn với vợ

anh không muốn mẹ không hài lòng, em chịu thiệt một chút vậy. Hay là mình có con đi em. Anh cũng có tuổi rồi.

Đêm đó tôi nằm suy nghĩ và có chút gờn gợn về cuộc hôn nhân này. Chồng tôi là người hiền lành, yêu vợ số một nhưng anh cho tôi cảm giác anh thiếu quyết đoán trong mọi chuyện nhất là mâu thuẫn gia đình. Tôi quay sang nhìn thấy anh ngủ ngon lành, ngắm gương mặt đẹp trai của chồng mà tôi khẽ mỉm cười. Có một thiên thần nhỏ cũng tốt, cuộc sống biết đâu sẽ thú vị hơn.

Sau đó chúng tôi bắt đầu kế hoạch có con, nhờ nhanh nhạy nên chỉ 1 tháng sau thả tôi đã có thai. Chiều hôm đó tôi đợi chồng đi làm về mà hồi hộp như năm xưa đợi mẹ đi chợ về để được cho kẹo hoặc bánh.

Không phải nói chồng tôi đã sung sướng thế nào. Đêm đó chúng tôi đã rất vui cùng truyện trò ca hát với nhau định bụng ngày mai sẽ báo tin cho bố mẹ hai bên.

Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Sáng hôm sau sau khi đi vệ sinh thì tôi thấy quần lót mình ra máu đen. Rồi tôi và chồng lập tức vào bệnh viện, bác sỹ ghi vào hồ sơ sẩy thai không rõ nguyên nhân.

Image result for Ngoại tình - Nỗi đau của bốn người
Ngày hôm đó trở về nhà hai đứa không ai nói với ai câu nào. Chồng tôi đã phá vỡ sự đau buồn đó bằng cách chăm sóc vợ hơn, tôi thì chọn cách giấu nhẹm chuyện này cho gia đình hai bên đỡ buồn đau.

Mẹ chồng tôi vẫn ngày ngày bóng gió về việc có cháu.

6 tháng sau. Tôi quyết định có thai trở lại. Lần này cũng như lần trước chỉ 5 tuần sau khi thả tôi đã lên hai vạch đỏ chót. Rút kinh nghiệm vừa thử que xong tôi nhảy tót lên giường nằm báo cơ quan xin nghỉ phép với hi vọng giữ gìn cẩn thận. Hôm đó chồng tôi đi công tác tại hải phòng, hay tin anh vội chạy về với tôi.

Đêm đó khi chồng về đến nhà, tôi bước chân xuống giường thì bỗng tôi nghe 1 tiếng bục … rồi máu chảy ồ ạt xuống chân. Chồng tôi bế thốc tôi đi vào viện.

Hồ sơ vẫn là sẩy thai không rõ nguyên nhân. Vì là lần thứ hai nên vợ chồng tôi xin làm đầy đủ các xét nghiệm để tìm hiểu nguyên nhân. Ngày nhận được kết quả không như mong đợi. Tinh trùng của chồng tôi chỉ có 15% bình thường còn lại là dị tật. Đó là nguyên nhân qua các lần sẩy thai.

Vì quá lo lắng cho vợ nên chồng tôi đón mẹ vợ ra chăm sóc để chồng tôi yên tâm công tác còn mẹ chồng thì vài ngày tạt qua lườm nguýt đổ lỗi cho tôi không biết đẻ mà nhà bà tuyệt tự đến nơi.

Nhìn mẹ đẻ rơm rớm nước mắt vì những câu nói của mẹ chồng mà tim tôi quặn lại.

Đêm đó chồng tôi gọi điện cho bà giải thích lý do, bà vẫn khăng khăng không tin là do chồng bênh tôi. Anh cao to đẹp giai thế này thì sao lại là người có vấn đề.

Sau hai tuần nghỉ dưỡng thì tôi cũng đi làm lại và mẹ tôi trở về sài gòn. Sau cái ngày khám xét đấy vợ chồng tôi ít tâm sự với nhau hẵng. Chúng tôi đi đi về về như hai người bạn, tôi cũng không còn tâm trạng quan tâm việc này vì tôi hiện tại chỉ quan tâm đến hai đứa con đã sẩy của tôi.

Tôi làm việc tại ngân hàng nên ngoại hình của tôi khá tương đối. Gương mặt trái xoan, làn da trắng chiều cao lý tưởng của tôi trông khá nổi trội nơi công sở. Nên việc tránh các ánh mắt nhòm ngó là không thể.

Sau khi biết tin lý do là do mình. Chồng tôi càng sinh ra ghen tuông. Chỉ cần gọi cho tôi đến cuộc điện thoại thứ 2 không được anh liền gọi ngay cho sếp trực tiếp. Đôi lần chị sếp nhắc nhở tôi nên thu xếp việc gia đình.

Khoản thời gian 1 năm đó với tôi khá căng thẳng. Cái tôi của cả hai khá lớn. Công việc của tôi thời điểm đó đang rất bận, tôi đang chạy đua vị trí trưởng phòng. Chồng thì mặc cảm bản thân nên sinh ra cáu bẳn.

Hai chúng tôi cứ tự đẩy mình xa nhau.

Một ngày cuối tháng 11 tôi đã đạt được vị trí công việc như mong muốn, tôi quyết định có con trở lại. Sáng đó vợ chồng tôi vào viện sớm để kiểm tra và sử dụng phương pháp thụ tinh. Thật bất ngờ kết quả xét nghiệm máu là tôi đã có thai. Bác sỹ và cả chồng tôi đều rất ngạc nhiên. Tháng trước chúng tôi chỉ quan hệ 1 lần mà đó đâu phải là ngày không an toàn. Mặc kệ, con cái là may mắn của chúng tôi.

Bác sỹ kê cho tôi 1 loạt các loại thuốc hóc môn và dặn dò cặn kẽ. Tôi xin phép nghỉ 1th ở nhà dưỡng thai và kê chân lên cao. Chồng và nhà chồng vui mừng ra mặt. Mẹ chồng cũng dễ chịu với tôi hơn xưa.

4 tháng đầu mang bầu với tôi là quả một quá trình vì tôi nghén nặng đến mưc từ nằm chuyển sang ngồi cũng làm tôi nôn. Tôi xanh rớt ra, sau 4th mang bầu tôi sụt 5 cân.

Mẹ chồng bóng gió tôi làm mẹ ích kỷ không biết cố mà ăn vào cho con. Tôi mặc kệ. Tết năm đó là cái tết thứ 3 tôi ăn tết ở nhà chồng.

Khi đến tháng thứ 5 thì tôi tăng cân 1 cách đột ngột, trong vòng 1th tôi tăng hẳn 15 cân dù ăn uống hết sức bình thường. Tôi và chồng lại vào viện kiểm tra. Do hoóc môn làm tôi tăng cân mất kiểm soát, tiểu đường thai nghén.

Tôi bắtbuojojc phải ăn kiêng từ khi bầu 5th, nuôi con bằng vitamin. Thương con vô hạn mà không biết thế nào. Mẹ chồng thì ngày ngày chì chiết vì nghĩ tôi sợ xấu.

nghe-chau-noi-mach-bo-danh-me-den-chay-ca-mau-ba-oi-me-chong-tuc-toc1

Chồng tôi ngày hai lần đưa đón tôi đi làm, tối về tắm rửa cho tôi vì khi tôi 9th cân nặng của tôi lúc đó là 90 cân. Tôi thậm chí còn ko thể tự di chuyển được. Tôi đếm từng ngày mong con ra đời.

Rồi cái ngày đó cũng đến, vợ chồng tôi sinh mổ chào đón công chúa nhỏ đẹp như thiên thần. Bé thừa hưởng hết các nét đẹp của bố và mẹ lại có thêm cái má lúm xinh xinh. Chỉ riêng bà nội thất vọng ra mặt vì con tôi là con gái. Chuỗi ngày sau sinh con đã làm thay đổi hẳn cuộc đời tôi.

Sinh con được hai mươi ngày thì tôi về nhà chồng để bố mẹ chồng chăm con dâu và cháu. Tiếng là về để bố mẹ chăm nhưng tất cả mọi việc nhà cơm nước giặt giũ chăm con một mình tôi làm. Bé nhà tôi lại quấy 3 tháng đầu. Đêm thức chăm con ngày làm quần quật. Tôi lại ko có sữa, mẹ chồng lại càng đay nghiến cay nghiệt hơn.

Do khoảng cách thế hệ nên cách chăm con chăm cháu khác nhau. Một lần tôi không đồng ý bà cứ bế rung cháu nhiều mà bà ném hết quần áo mẹ con tôi ra đường vào lúc 11h đêm. Khi đó con tôi 3 tháng, tôi im lặng nhặt quần áo của mình vào nhà đóng cửa phòng lại cho con đi ngủ.

Tôi gọi điện thoại cho chồng. Anh không đón mẹ con em lên hà nội thì em sẽ tự vẫn ngay lập tức ở đây.

Ngày hôm sau chồng tôi lái xe về đón hai mẹ con, mẹ chồng tôi lại được đà tru tréo lên.

Mày bỏ nó đi tao cưới vợ khác cho mày, không có con dâu này tao có con dâu khác. Không có cháu này tao có cháu khác. Thằng núp váy vợ.

Chồng tôi im lặng chịu trận nghe mẹ chửi. Sau đó dọn đồ xin phép đón vợ và con về vì lý do nhớ con. Mẹ chồng tôi đuổi và từ mặt 2 vợ chồng. Đó là hành động mà sau này tôi luôn bị chồng dằn vặt, anh bị bố mẹ họ hàng từ mặt chỉ vì vợ.

Vợ chồng tôi quay trở lại cuộc sống cũ, tôi thuê giúp việc giúp tôi chăm con. Tôi phụ giúp chồng việc kinh doanh của chồng hiện đang mở rộng qui mô. Con 6 tháng tôi đi làm trở lại. Mẹ chồng ngày ngày nhắn tin cho chồng tôi đay nghiến rồi kêu khóc kể lể. Chỉ một nội dung yêu cầu chồng tôi bỏ vợ và con.

voi-1-chieu-don-gian-gai-1-con-da-khien-ke-cuop-chong-phai-quy-goi-xin-tha

Tính cách chồng tôi dần dà trở nên cay nghiệt với vợ. Chỉ một lỗi nhỏ của tôi anh sẵn sàng đay nghiến bằng những từ ngữ như dân hàng chợ. Tần suất anh gọi vợ là con chó, con đỹ, con ngu kia ngày càng nhiều. Sau cơn nóng giận anh lại quỳ xuống xin tôi tha thứ. Anh nói rằng do anh stress vì công việc và gia đình. Anh đứng giữa mẹ và vợ.

Đỉnh điểm là khi con tôi 9th, vợ chồng tôi quyết định ngủ riêng phòng bắt đầu cuộc sống gần như ly thân.

Đêm trước ngày sinh nhật 1 tuổi của con tôi nhận được điện thoại từ một số lạ. Là một cô sinh viên nghệ thuật yêu chồng tôi tha thiết và cô đang ghen ngược. Yêu cầu tôi buông tha cho chồng. Tôi bật loa ngoài nhìn chồng mà nước mắt lăn dài. Chồng tôi hốt hoảng mặt xanh, lắp bắp nói xin lỗi tôi. Tôi yêu cầu cô gái kia đến nhà nói chuyện.

Cô bé khá xinh, trang điểm kỹ càng nhìn cô tôi nhớ lại thời tôi còn trẻ. Tôi yêu cầu hai người họ nói ra nguyện vọng bản thân. Nếu chồng tôi yêu cô, tôi và con sẵn sàng ra đi để lại chồng tôi cho cô. Tài sản hình thành sau hôn nhân nên tất cả chia đôi.

Chồng tôi kiên quyết từ chối li hôn và cho rằng đó chỉ là say nắng. Còn cô bé kia gọi chồng tôi là thằng khốn rồi bỏ về.

Chồng tôi công bằng mà nói cư xử với vợ không tâm lý, càng ngày càng cục cằn xa cách nhưng lại là một người cực kỳ yêu thương con. Con gái như là vật báu của anh. Tất cả mọi thứ liên quan đến con anh đều cố gắng làm thật tốt. Một người chồng tồi nhưng là ông bố tốt.

Nỗi đau bị phản bội làm tôi như người điên mất 1 tuần. Ngày xưa khi yêu nhau là do chồng tôi chủ động, tình cảm cũng phần nhiều ở chồng. Tôi nghiễm nhiên đón nhận và mặc định mình như nữ hoàng của chồng. Sau chỉ mới 4 năm kết hôn tình yêu của anh dành cho tôi lại như thế này. Tôi đã sai thật nhiều rồi sao.

Ngày cuối tuần hôm đó, tôi để con bé ở nhà với giúp việc và hẹn chồng ở nơi ngày xưa lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Tôi ăn vận đẹp đẽ và trang điểm nhẹ sau giờ làm để đi gặp anh. Anh bất ngờ vì trông tôi khác so với ngày thường. Hôm đó chúng tôi uống hết 2 chai vang và tâm sự với nhau rất nhiều như hai người bạn vong niên.

Tôi nói với chồng. Em yêu anh, em làm tất cả vì anh. Nên em mong muốn chúng ta hãy nhìn vào con mà suy nghĩ tiếp chuỗi ngày sắp tới trong cuộc sống này. Em muốn anh chắc chắn rằng còn muốn sống với mẹ con em.

Chồng tôi vội vã gật đầu xin lỗi. Gương mặt điển trai ngày nào giờ sao xa cách quá. Mùi nước hoa Blue Chanel của anh là do tôi lựa chọn bao năm mà sao nó không còn quyến rũ tôi như ngày nào.

Chúng tôi bắt đầu lại từ đầu kể từ ngày đó. Mùa đông năm đó chồng tôi phát bệnh. Chồng tôi bị một căn bệnh về máu, viêm tắc tĩnh mạch. Nó làm anh đau đến mức không đi giầy được chỉ đi dép và tất vào mùa đông. Anh phải uống thuốc hàng ngày để chống đông máu, việc đau ốm làm ảnh hưởng đến khả năng sinh lý của chồng tôi. Anh gần như bất lực trướcvieejec đấy. Tôi cố giải thích với chồng là không sao dù sao tôi cũng không có ham muốn việc đấy và chúng tôi có thể uống thực phẩm chức năng hỗ trợ.

chong-ngoai-tinh-va-do-la-dieu-tot-nhat-doi-voi-toi

Từ khi biết mình bệnh càng thêm bệnh, tính cách chồng tôi càng quái gở. Anh mắng chửi tôi nhiều hơn, chỉ cần không hài lòng anh lại ném đồ tôi ra sân. Do biết bệnh chồng nên tôi lại nín nhịn, sau khi bình tĩnh anh lại nài nỉ và xin lỗi tôi.

Tết năm đó chồng mong tôi ngoan ngoãn xin lỗi bố mẹ chồng để cả gia đình ngồi xuống ăn bữa cơm cuối năm. Tôi gật đầu đồng ý. Cái tết thứ 4 tại nhà chồng với trăm công nghìn việc và những lời chì chiết. Tôi mặc kệ, rồi cũng qua 7 ngày tết. Tôi hớn vì sắp được bay vào sài gòn thăm mẹ. Mẹ chồng tôi hay tin lại cay nghiệt với tôi, bà cho rằng con gái lấy chồng là con nhà chồng, thăm bố mẹ đẻ ít thôi. Chồng tôi vẫn như mọi khi. Im lặng.

Tôi vẫn quyết đi với lý do con mua vé rồi. Lại 1 năm nữa tôi về nhà với mẹ mà không có chông đi cùng. Chồng tôi luôn sợ mẹ chồng tôi ko vui nên chưa dám đi bao giờ.
Tôi xin phép cơ quan được nghỉ 15 ngày để dành thời gian cho gia đình bên ngoại. Một năm rồi tôi chưa về thăm mẹ. Bà cháu, mẹ con gặp nhau tôi giật mình vì mẹ già nhanh quá. Mẹ là thế lúc nào cũng rơm rớm nước mắt mỗi khi xúc động. Tôi chưa bao giờ tâm sự về hôn nhân của mình cho mẹ, tôi sợ mẹ đã già lại còn phải lo lắng cho tôi nhiều đứa con gái ngang bướng một thời kiên quyết lấy chồng xa.

Tôi về Sài Gòn được một tuần thì nhận được điện thoại của chị Mai. Chị là bạn cùng tôi trong một hội từ thiện vùng cao. Những năm gia đình trục trặc, tôi tham gia vào những việc thiện nguyện nhằm quên đi chuyện đau buồn hiện tại. Mới đó mà chị em đã chơi với nhau hơn hai năm, chị cũng là người duy nhất mà tôi tâm sự chuyện gia đình mình.

Em à, Em có nhớ Sunny không? Bọn tôi hay xưng hô bằng tên FB với nhau.

Có ạ. Có việc gì không chị?

Hôm nay Sunny và gia đình vào Sài Gòn chơi 3 hôm. Cậu ấy đang ko biết chơi những gì ở đâu. Sunny là đứa em thân thiết của chị, nếu em có thời gian thì gặp qua rồi giới thiệu sơ sơ 1 vài nơi cho cậu ấy nhé.

Dạ vâng, Sunny đi cùng đoàn mình đi Mù cang chải đúng không chị? Cho em contact em sẽ liên lạc với bạn ấy.

Đêm đó tối đón đoàn khach từ HN vào thăm SG. Vợ chồng Sunny và hai bé gái xinh xắn. Tôi lái xe nhà ra đón họ rồi đưa về khách sạn của bạn thân tôi nghỉ ngơi.

mang-thai-voi-anh-roi-toi-moi-biet-minh-bi-lua-doi-qua-nhieu

(Ảnh minh họa)

Sáng hôm sau tôi đưa Mumy – con gái tôi cùng gia đình Sunny đi ăn sáng ở một quán ăn người Hoa nổi tiếng tại quận 5. Rồi đưa họ đến Thảo Điền cà phê.

Trò chuyện tôi mới được biết Sunny lớn hơn tôi gần 10 tuổi. Ôi sao cậu ấy trẻ hơn tuổi rất nhiều thế nhỉ? Tôi bật cười liền đổi cách xưng hô. Vợ chồng họ khá đẹp đôi. Chị vợ hiền lành, xinh đẹp như búp bê, vóc người nhỏ nhắn, tuy hơi chậm một chút nhưng lại rất tế nhị. Tôi nghĩ thầm Sunny thật may mắn.

Hai cô con gái của họ rất xinh, cả hai đứa bé đều có vẻ rất quấn bố. Đi đâu làm gì chũng đều gọi bố í ới, thậm chí chụp ảnh chúng cũng chỉ thích chụp cùng bố. Tôi thầm nghĩ hạnh phúc gia đình thật ra chỉ đơn giản thế thôi.

Sau buổi cà phê sáng, tôi giới thiệu cho Sunny vài địa điểm đi chơi tại SG, Bình Dương, một số địa điểm ăn chơi ở ngoại thành, rồi book giúp nhà anh 1 tour miền tây sông nước trong ngày. Tôi hỏi Sunny có sử dụng oto tự lái không? Rồi giúp a gọi điện thuê 1 chiếc vì giá taxi tại SG khá đắt đỏ.

Tôi chào tạm biệt gia đình và để họ tự thu xếp đi chơi với nhau.

Hôm cuối cùng tại SG, gia đình Sunny gọi cho tôi. Mời tôi và bé Mumy đi ăn tối để cảm ơn. Tôi cười xòa từ chối. Tôi muốn đưa họ đi cà phê bệt, một đặc sản đất SG vui hơn nhiều các bữa ăn tại nhà hàng.

Gia đình Sunny trở về HN trước và hẹn gặp mẹ con tôi vào tuần sau tại HN.

Tiễn gia đình bạn ra sân bay. Tôi gọi ngay cho chị Mai.

Em hoàn thành nhiệm vụ rồi nhé. Đó là một gia đình đẹp tuyệt vời chị ạ.

Chị Mai cười nhẹ cảm ơn tôi.

Nắng Sài Gòn hôm nay đẹp thật. Tôi chạy nhanh về nhà với mẹ và con gái vì tuần sau thôi tôi lại phải xa mẹ rồi.

Ngày tôi quay về HN cũng đến, mẹ tôi bịn rịn chia tay hai mẹ con. Tôi khẽ bước nhanh vào khu vực kiểm soát để tránh ánh mắt của bà.

Đến Nội Bài đã thấy chồng tôi đợi ở cửa. Anh lái xe ra từ sớm đón mẹ con tôi. Anh ôm hôn Mumy đến mức con bé nghẹt thở, nhìn hai bố con đùa với nhau trên xe lòng tôi chợt ấm lại.

Tối đó tôi sang phòng chồng ngủ. Từ ngày có con, để đảm bảo sức khỏe chồng tôi ngủ riêng 1 phòng vì Mumy hay ăn đêm, đêm tôi vẫn dậy pha sữa 4, 5 lần.

Tôi ngồi xuống nhìn chồng nở nụ cười nhẹ.Khẽ nắm lấy tay chồng hỏi anh vu vơ

Em đi lâu thế, anh có nhớ em không? Ở nhà mọi thứ ổn chứ anh? Công ty thế nào?

Chồng tôi đặt chiếc ipad xuống nhìn vợ, khẽ vuốt tóc tôi cười hiền mọi thứ ổn cả Vợ à.

Anh khẽ hôn lên môi tôi. Kể từ sau những biến cố gia đình sau 4 năm ánh mắt chồng dành cho tôi không còn như trước. Nó thờ ơ và lạnh lẽo nhưng hằng ngày anh vẫn hôn môi vợ để chúc ngủ ngon hoặc chào tạm biệt.

tuyet-chieu-tri-chong-luoi-bieng-viec-nha-thanh-cong-ngoai-mong-doi1

Sáng hôm sau vào cơ quan sau khi xong việc buổi sáng thì tôi check hòm mail cá nhân. Nhận được mail của Sunny cám ơn vì chuyến du lịch Sài Gòn.

Tôi lịch sự trả lời lại với nội dung không có gì phải khách sáo cả.

Rồi cuộc sống tôi cứ tiếp diễn ngày qua ngày. Tính cách chồng tôi vẫn cáu bẳn như ngày nào thậm chí càng ngày càng tăng sự vô lý, nhưng anh vẫn yêu chiều con gái số 1. Tôi từ khi có con chu toàn việc gia đình nhà cửa hơn. Ngày ngày tôi vẫn xoay quanh công việc bận rộn tại cơ quan và việc nhà. Nhà tôi có giúp việc theo giờ khi Mumy bắt đầu đi học nhưng tôi luôn là người nấu ăn và tự tay chăm con.

Ngày Sinh nhật tôi còn 1 tuần nữa đến. Chồng tôi cười nhăc lại kỷ niệm xưa

Ngày xưa có ai đó nói với anh rằng. Kim cương không mua được tình yêu nhưng nó là thứ trang sức giúp tình yêu đẹp hơn nhỉ?

Đấy là lý do anh luôn tặng kim cương vào sinh nhật em à. 7 năm rồi.

Chồng tôi gật đầu. Em là nữ hoàng của anh, luôn luôn vây. Anh lúc nào cũng mong em mãi như bây giờ. Lộng lẫy và xinh đẹp trong bất cứ lúc nào. Anh tự hào vì em. Tuy sự việc trôi qua khá lâu nhưng mỗi khi nghe chồng khen mình tôi lại thấy nhói lên trong tim 1 vết cứa. Nếu em mãi là nữ hoàng của anh vậy anh cần tìm gì xa xôi bên ngoài?
Mẹ chồng tôi gọi điện có ý muốn sang chơi với Mumy từ thứ 6 đến chủ nhật. Tôi vui vẻ đồng ý với chồng, rằng cứ để bà thoải mái với cháu. Khi nào bà về vợ chồng mình tổ chức sinh nhật cho em sau. Chồng tôi rất ngại thể hiện tình cảm với vợ vì mẹ hay ghen với con dâu.

Tối thứ 5, tôi nhận được tin nhắn Imess của Sunny thì ra anh đang cần tôi tư vấn cho mảng marketing online vì anh chuẩn bị cho một loại hình kinh doanh dịch vụ.

Trước khi làm việc hiện tại, tôi có 3 năm thời sinh viên làm nghề market nên ít nhiều kinh nghiệm của tôi trong lĩnh vực này cũng kha khá. Chúng tôi trao đổi công việc cho nhau và hẹn sáng hôm sau sẽ gặp nhau để bàn bạc cụ thể hơn.

Trưa thứ 6, tôi gặp Sunny tại một quán ăn nhẹ kiểu Pháp. Bọn tôi nói chuyện trao đổi chủ yếu là công việc, thỉnh thoảng có nhắc về gia đình và những đứa trẻ. Ai cũng tự hào về gia đình mình. Sunny ngỏ ý muốn nhờ tôi phụ trách market cho mảng kinh doanh mới của anh. Tôi gật đầu đồng ý vì nó ko bó buộc thời gian. Tôi ngẫm nghỉ kiếm thêm ít tiền mua đồ chơi cho con cũng tốt.

sau-ve-diu-dang-bat-ngo-cua-chong-la-am-muu-khien-toi-ghe-tom

Tối thứ 6 mẹ chồng tôi sang chơi và ngủ lại cùng phòng với tôi và Mumy. Bà khó chịu khi tôi làm việc khuya, chăm sóc chồng con là chính, đàn bà ham việc ít thôi. tôi chỉ giải thích qua loa rồi nhắc bà đi ngủ sớm. Tôi phải hoàn thành bản kế hoạch market để thứ 2 tuần sau còn gửi đến Sunny.

Đêm chồng tôi nhắn tin từ phòng bên kia.

Mai đi mua quà nhé, chủ nhật anh bận lắm.
Ok anh.

Sáng hôm sau tôi cho Mumy ở nhà với bà chơi cả ngày. Tôi và chồng mỗi người 1 hướng đi làm cho kịp giờ.

Chiều về tôi cơm nước xong xuôi thì chồng về. Tôi bảo anh đi tắm rồi ăn cơm, tôi sắp xếp mâm cơm cùng cả nhà đợi anh. Mumy ăn vạ, con bé được bà chiều nên hay khóc lóc ăn vạ mỗi khi có bà. Tôi quát con khi chuẩn bị ăn cơm mà quên mất có mẹ chồng ở đây. Tôi thấy bà nhíu mày, tôi đành im lặng.

Ăn xong, tôi đang rửa bát thì chồng nói nhỏ

Rửa xong lên chuẩn bị đi em nhé, anh bảo với mẹ vợ chồng mình ra ngoài có tí việc đây.

Tôi chuẩn bị xong thì đi xuống dự định đi ra xe cùng chồng. Mumy con bé thấy bố mẹ lấy xe ra thì lao đến ôm chân tôi đòi đi theo. Tôi bực mình quá, đành bế nó lên và nói với mẹ chồng.

Con cho cháu đi cùng luôn ạ, sợ ở nhà mẹ không dỗ được.

Bà khó chịu ra mặt.

Vợ chồng tôi đến một cửa hàng trang sức, tôi chọn cho mình 1 chiếc nhẫn. Nó thật đẹp và phù hợp với tôi. Khi chúng tôi đang thanh toán tiền thì chồng nhận được điện thoại của mẹ chồng gọi vợ chồng tôi về gấp có việc. Nhìn sắc mặt chồng tôi đã phần nào đoán được thái độ của mẹ chồng.

Chúng tôi vừa bước vào nhà đã thấy bà lu loa lên

Tao không thể chấp nhận đứa con dâu như mày, mày quát cháu tao trước mặt tao thế à. Mày có xem tao là mẹ không. Con mất dạy v.v…

Bà nói rất nhiều. Mãi 30p sau vẫn là những câu chửi the thé.

Đợi bà nói xong, tôi chậm rãi trả lời.

Mẹ à, chúng con đi làm vất vả bên ngoài đã mệt mỏi. Mẹ hãy đơn giản mọi chuyện để gia đình mình yên ổn được không ạ . Con không ….

Câu nói chưa xong bà đã ném cả bình nước của Mumy vào người tôi.

À con này láo, mày kiếm được mấy đồng mà dám lên giọng với tao. Đi làm mệt mỏi à…

Bốp. Chồng tôi tát tôi 1 cái đau điếng.

Con kia ở đây không có chuyện của mày, lên phòng cho con đi ngủ. Anh gằn giọng.

Tôi ôm 1 bên mặt nóng rát nước mắt lăn dài nhìn chồng không nói được lời nào. Bế con đi.

Tôi vừa đi vừa nghe mẹ chồng nói phía sau.

Mày đánh nó, đánh nữa đi. Có vợ mà không biết dạy. Nhục chưa?

Lên phòng sau khi cho con ngủ, tôi ôm mặt khóc 1 mình.

Imess báo tin nhắn, là Sunny nhắn tin hỏi về công việc tôi đã chuẩn bị đến đâu.

Tôi không hiểu lúc đó tôi nghĩ gì, lần đầu tiên trong đời tôi khóc lóc với một người lạ. Sai lầm này mãi mãi làm tôi ân hận về sau. Nhận được tn của tôi, Sunny liền gọi điện thoại trấn an và khuyên tôi nên đi nghỉ sớm. Có gì mai giải quyết.

Sáng chủ nhật là sinh nhật tôi. Sáng sớm chồng tôi đến vào phòng bà để đến công ty thì thấy bà òa lên khóc nức nở. Bảo rằng bị con dâu và con trai ức hiếp. Tôi cho Mumy sang chơi với bà thì bị bà đuổi ra. Tôi đành cho con đi siêu thị, trong khi chồng tôi ở nhà dỗ dành mẹ.

11h chồng tôi gọi điện bảo mẹ vẫn khóc. Anh lái xe đưa mẹ về nhà đã.

Mẹ con tôi về nhà ăn trưa qua loa rồi đi ngủ. Sunny và rất nhiều bạn bè nhắn tin nhắn chúc mừng sinh nhật tôi. Tôi đọc lướt qua rồi tắt máy vì tôi không có tâm trạng quan tâm đến những tin nhắn đó nữa.

Ngày sinh nhật trôi qua nặng nề. Chiều chồng tôi về nhà với tâm trạng mệt mỏi và tha thiết xin lỗi vợ vì cái tát đêm qua.

Tôi cứ nghĩ mình sẽ ấm ức lắm khi nghe chồng xin lỗi. Nhưng không, thật kỳ lạ lòng tôi trống rỗng không cảm xúc gì.

Xoay xoay chiếc nhẫn lấp lánh trên tay. Tôi nhìn chồng cười chua chát.

Kể ra ăn một cái tát mà có cái nhẫn kim cương đẹp thế này thì cũng đáng anh nhỉ?

Chồng im lặng.

Sáng thứ hai,tôi đi làm sớm như thường lệ. Sau cuộc họp buổi sáng, tôi kiểm tra điện thoại thấy báo tin nhắn. Là Sunny, anh hỏi tôi về bản kế hoạch. Tôi trả lời sẽ gửi anh vào buổi trưa hôm nay.

Giờ nghỉ trưa, tôi ngồi ôm máy hoàn thiện nốt bảng kế hoạch. Tôi nhịn ăn trưa chỉ uống một cốc cà phê không đường. À tôi có nói mình nghiện cà phê không đường chưa nhỉ.

Mail đã gửi xong, tôi thở phù nhẹ nhỡm.

Ngồi nhắm nháp ly cà phê, cái cảm giác uống một loại chất lỏng đắng chát nó từ từ trôi qau cổ họng rồi đọng lại vị ngọt luôn làm tôi thấy thú vị. Tôi yêu thích cái cảm giác vượt qua chính bản thân mình. Uống cà phê không đường cũng thế.

Chiều đó chồng tôi báo đi uống bia với nhân viên ở công ty. Mẹ con tôi ăn cơm với nhau rồi tôi dọn dẹp và phần thức ăn cho anh.

Chồng tôi có thói quen dù đi uống bia ở đâu, làm gì. Đêm về anh vẫn ăn cơm vợ nấu vì ăn ở bên ngoài anh thấy không quen.

Sáng hôm sau, tôi chuẩn bị cho Mumy đi học thì thấy chồng bước ra từ phòng bên bảo để anh lái xe đưa 2 mẹ con đi rồi bước vào phòng tắm.

Tôi cùng con vào phòng chồng đợi. Tiện tay tôi cầm điện thoại anh lên xem. Phần Messenger của ip dường như luôn shown nội dung tin nhắn lên màn hình. Vợ chồng tôi không có thói quen kiểm tra tin nhắn của nhau.

” Anh dạo này gầy đi đấy, sao áo anh cái nào cũng rộng vậy. Em mua cho anh cái áo mới nhé. ” .

Tôi không tin vào mắt mình. Nội dung tin nhắn không có gì đặc biệt. Không thể nói họ có tình ý, nhưng nếu không thân thiết sao cô gái ấy biết chồng tôi dạo này gầy đi?

Tôi đặt điện thoại xuống và vờ như không biết gì. Quay sang ôm hôn Mumy ánh mắt con bé trong trẻo quá. Tôi thầm nghĩ bố mẹ liệu có sai với con không.

Anh đưa tôi và con đi. Đến nơi làm tôi cập nhật trạng thái với nội dung tin nhắn lúc sáng lên wall nhà mình.

Sunny nt hỏi Có việc gì à em. Tôi cười nhẹ. Bảo không anh ạ.

Trưa chồng tôi bất ngờ có mặc ở cổng cơ quan. Muốn đi ăn trưa cùng tôi, tôi ko lấy làm ngạc nhiên vì tôi hiểu tại sao hôm nay a lại đến đây.

Khi đang ăn, anh nhìn tôi dò hỏi. Stt lúc sáng của vợ nghĩa gì đấy.

Tôi cười nhẹ, không em thấy hay thì post thôi. Sưu tầm mà.

Đến đây thì tôi lờ mờ đoán được mối quan hệ của họ. Tôm im lặng ăn tiếp phần thức ăn còn lại.

Trưa hôm sau, cô bạn tôi nhắn tin bảo thấy chồng tôi và một cô gái xinh lắm đi ăn trưa cùng nhau. Tôi cười bảo đối tác đấy, tôi biết mà. Đừng chụp ảnh không chồng tôi ngại.

Tối đó về lúc ngồi ăn hoa quả tôi ngỏ lời với chồng là bạn em gặp 1 người giống anh lắm đi ăn ở … nhưng sau đó nó biết là nó nhìn nhầm người.

Nhìn chồng tôi giật mình, tròn mắt nhìn tôi là tôi cũng đủ hiểu sự việc.

Đêm đó tôi và Sunny nt cho nhau về công việc và cuộc sống. Tôi kể lại chuyện gia đình mình hôm trước đứt quáng. Sunny cười với tôi

Gia đình nào cũng có lúc sóng gió em ạ. Cố vượt qua nhé, anh và Chị Mai luôn xem em như em gái. Đừng lo sợ gì cả vì em xứng đáng được thế.

Tôi cứ tưởng lần nhận ra chồng ngoại tình lần 2 này tôi phải đau buồn dữ dội lắm. Nhưng không, tôi không cảm thấy gì cả. Vì từ lâu tôi đã xem chồng như bạn cùng nhà.

Chồng tôi thì vẫn thế, bận bịu với công việc do anh làm chủ. Nếu có đi tiếp khách thì tôi luôn là người chồng yêu cầu đi cùng, anh thường hãnh diện và tự hào về vợ con trước đối tác. Tất nhiên trong mắt tất cả mọi người, gia đình tôi đẹp như mơ. Vợ chồng xứng đôi, con thì xinh xắn, nhà cửa, phương tiện, công việc gần như chúng tôi đều có.

Chúng tôi có một căn hộ hiện đang cho thuê tại một khu dân cư hạng sang tại Vĩnh Tuy, đột nhiên hai tháng trước, hết hợp đồng với người thuê cũ. Anh muốn chuyển sang cho một cô gái trẻ thuê với lý do là bạn bè giới thiệu. Cô gái cùng tên với tôi trong hợp đồng thuê nhà tôi có nhìn qua. Còn các thủ tục thì chồng tôi đứng ra làm việc với pháp chế.

Tôi chợt nhớ đến số điện thoại nhắn tin cho chồng vào hôm trước, tôi ngồi dậy mở két tìm hợp đồng thuê nhà. Và tôi đã hiểu người yêu của chồng tôi là ai.

Hôm sau lấy lý do sang đó thu tiền nhà. Chồng tôi bảo rằng cứ để anh đi được rồi. Tôi bảo em có việc đi ra đấy thì tiện qua luôn.

Mở cửa chào tôi là một cô gái xinh xắn, nụ cười sáng và có vẻ cá tính. Trò chuyện qua tôi được biết cô đang là phó phòng thiết kế của một nhãn hàng thời trang. Trong nhà có rất nhiều mẫu thiết kế của cô. Cô cười xấu hổ giải thích rằng mình hay làm việc muộn nên nhà cửa hơi bừa bộn.

Tôi cười nhẹ với cô rằng. Nhà tôi đôi khi vẫn thế không có vấn đề gì cả rồi nhắc nhở cô về việc sử dụng mấy thiết bị điện cho an toàn vì cô sống độc thân.

Chào cô gái, tôi đi về. Mà lòng không buồn, không ghen cũng không vui. Vì nếu chồng tôi yêu cô ta cũng tốt. Vì dù sao yêu một người xinh đẹp và giỏi giang như thế thì tôi cũng không lấy nhầm chồng.

Tôi về nhà đón con và vứt túi xách xuống giường. Tôi thở phào nhẹ nhõm, cứ để mọi chuyện diễn ra xem sao. Tôi chỉ cần giữ gia đình này cho con mà thôi.

Mọi việc của gia đình tôi vẫn diễn ra như mọi ngày.

Tôi và Sunny nói chuyện với nhau nhiều hơn từ công việc, cuộc sống, con cái v.v..

Càng ngày tôi càng thích thú trò chuyện với anh hơn.

Và chồng tôi vẫn đi sớm về muộn như mọi ngày.

Công việc của tôi và Sunny cũng kết thúc vào đợt cuối năm.

Ngày kết thúc công việc, anh mời tôi đi ăn để cảm ơn vì sự cộng tác.

Anh giới thiệu cho tôi vài loại vang mới. Chúng tôi đã có một bữa trưa rất vui vẻ.

Bỗng anh nhìn thẳng vào mắt tôi và hỏi rất nhẹ nhàng.

Em này, anh có một câu hỏi. Anh muốn em suy nghĩ rồi trả lời anh. Em có tình cảm gì với anh không?

Tôi ngây người ra theo phản xạ trả lời rằng Không, em chỉ xem anh là bạn. Có vấn đề gì không anh? Em làm anh hiểu lầm ở đâu à?

Anh lúng túng trả lời tôi rằng : Không. Anh chỉ hỏi để biết cách cư xử.

Sau buổi gặp mặt hôm đó bẵng đi một thời gian chúng tôi ko liên lạc với nhau nữa.

Thời điểm đó là cận tết tôi cũng quá bận rộn vì gia đình và công việc. Con gái tôi nó dị ứng thời tiết nên mùa đông bé thường hay ốm. Tôi càng quay cuồng hơn và ko hề nhớ gì đến sự việc với Sunny.

Thông thường Sunny là người chủ động liên lạc nên tôi cũng không thắc mắc lắm. Vì tôi nghĩ nếu muốn họ sẽ chủ động liên lạc với tôi, còn nếu không muốn thì nghĩa là họ bận. Tôi chỉ mơ hồ lo sợ mất đi tình bạn của chúng tôi mà thôi.

Cái tết thứ 5 rồi cũng trôi qua, thái độ mẹ chồng vẫn như cũ, chồng tôi vẫn thế chỉ có Mumy là ngày càng xinh xắn và đáng yêu hơn xưa.

Con bé là động lực cho tôi trong cuộc sống này.

15 ngày sau tết nguyên đán. Sunny nhắn tin cho tôi hẹn gặp. Tôi cười xin lỗi rằng tôi quá bận rộn. Anh có thể dời sang cuối tháng có được không.

Ngày hẹn gặp Sunny cũng đã đến. Buổi trưa tôi tranh thủ vội vàng hẹn bạn cũ lâu ngày không gặp vì tôi quá bận bịu.

Thú thật mà nói tôi không muốn mất người bạn này. Tôi xem anh như bạn thân kể từ ngày tôi tâm sự chuyện gd mình.

Nhưng nếu anh thích tôi thì tôi sẽ chấm dứt tình bạn vì lý do gì thì ai cũng hiểu rồi đấy. Tôi biết rõ về gd anh và tôi ko hề có ý định ngoại tình dù là trong suy nghĩ.

Tôi bắt gặp anh ngồi trong góc tối của quán. Thân hình nhỏ bé đó hình như hơi gầy gò hơn một chút. Gương mặt và ánh mắt thì vẫn đẹp như ngày nào dù nó có chút mệt mỏi.

Tôi bông đùa. Anh tương tư ai mà râu không cạo, người xanh tái đi thế hả?

Anh cười méo xệch. Tôi tương tư Cô.

Ơ. Tôi hốt hoảng trả lời.

Anh một lần nữa nhìn vào mắt tôi gương mặt nghiêm túc chậm rãi nói từng câu. Tôi tránh đi ánh mắt đó và im lặng.

Em à, anh suy nghĩ rất lâu rồi mới quyết định gặp em ngày hôm nay. Anh chỉ muốn tâm sự với em chuyện gia đình mình.

Tôi ồ lên. Gia đình anh rất hạnh phúc.

Im lặng, nghe a nói đây. Anh kể câu chuyện này ra không phải để em thương hại hay mong chờ sự chia sẻ từ em. Chỉ là anh nghĩ anh và em đã đủ thân thiết để tâm sự.

Vâng. Anh cứ nói.

Gia đình anh không hạnh phúc. Không hạnh phúc theo nghĩa của cá nhân anh.

Vợ anh là cô bạn hàng xóm, anh và vợ có 1 năm yêu nhau rồi kết hôn. Anh yêu vợ rất nhiều, 1 năm sau vợ anh sinh con rồi phát bệnh. Cô ấy bị 1 căn bệnh tâm thần phân liệt. Mỗi đợt phát bệnh như thế kéo dài từ 8 tháng đến 1 năm. 10 năm kết hôn vợ anh đã tái phát 3 lần. Sau này anh tìm hiểu thì ngày còn bé cô ấy cũng đã bị 2 lần nhưng ko ai biết cả.

Khoảng thời gian vợ ốm, anh 1 mình chăm con, công tác triền miên nhưng chưa bao giờ a dám ngủ lại ở nơi công tác. Sáng đi công tác tối về lên viện ru vợ ngủ. Nếu không có anh cô ấy sẽ thức cả đêm và bệnh càng thêm nặng.

Em biết không thời gian đó đêm nào a cũng khóc đến gần sáng vì thương vợ. Vợ chồng đang yêu thương nhau thì như thế.

Hiện cô ấy phải uống thuốc hàng ngày để duy trì tránh tái phát.

Dần dà sau đến lần thứ 3 cô ấy phát bệnh thì anh biết tình yêu của anh ko còn. Không ai có thể mãi mãi yêu một người phụ nữ lột hết quần áo đi lang thang ngoài đường từ năm này qua tháng khác cả. Đấy lại rơi vào dịp tết, viện họ cho về nhà ăn tết. Anh hàng ngày phải đi từng nhà tìm để dắt cô ấy về.

Anh nói mà nước mắt rơm rớm, giọng nghẹn đi.

Anh thương cô ấy, thương rất nhiều. Nhưng anh ko còn yêu nữa. Tình yêu đó đã chết từ lâu.

Nên có thể nói gia đình anh không hạnh phúc là do anh, do suy nghĩ của a. Anh vẫn làm tròn trách nhiệm với vợ và con. Em tin không bao năm qua anh chưa có người phụ nữ nào bên ngoài. Cuộc sống gd anh cứ bình lặng trôi qua. Nhưng anh biết anh đã nhận án chung thân từ khi anh 30 tuổi.

Tôi như lặng người đi. Nếu đúng như Sunny nói thì tình yêu của họ như 1 bộ phim vậy. Sunny là mẫu đàn ông thành đạt, tinh tế lại nhẹ nhàng. Tôi đoán rằng ko thiếu phụ nữ ngã vào anh. Vậy mà sao chuyện tình của họ lại đau buồn thế.

Tôi im lặng và lúng túng vì ko biết nên khuyên giải thế nào cho phải phép lịch sự ở thời điểm hiện tại.

Sau một hồi im lạng vì sững sờ. Tình yêu của họ làm tôi nhớ đến tình yêu của ông Robetter trong phim Jane erye.

Tôi nhẹ nhàng lựa chọn câu nói cho hợp lý nhất. Nhưng vẫn ko thể bỏ qua thói quen nghi ngờ của bản thân.

Em biết để mà nói ra được câu chuyện này thì rất khó khăn với anh. Em chúc anh chị sẽ mãi hạnh phúc như bây giờ.

Em đừng nhìn anh bằng ánh mắt như thế. Ý em là anh đang bịa chuyện, a đang nói dối để lấy sự thương hại của em à. Không, a ko cần điều đó. Đời a là do a lựa chọn. A chọn sống với người phụ nữ đó cả đời vì biết nếu ko là anh thì ko ai có thể sống với cô ấy được cả. Nhưng em ko có quyền bắt anh phải yêu cô ấy hoặc cảm thấy cuộc sống hiện tại là hạnh phúc. Tình yêu hiện tại đã hết từ lâu.

Anh nghĩ rằng, sau tất cả trách nhiệm và những gì anh làm cho gia đình. Thì anh có quyền yêu ai đó. Và anh yêu em.

Tôi lúng túng thực sự, giây phút đó tôi chỉ biết mở to mắt nhìn và ko biết nói gì.

Nhấp ngụm cà phê ko đường lấy lại bình tĩnh. Tôi nhẹ giọng.

Anh à, có thể em ko đúng khi tâm sự chuyện gd em với anh. Em ko hạnh phúc nhưng em ko có ý định yêu ai khác. Em ko muốn đập vỡ đi những thứ tốt đẹp đang có. Em muốn chúng ta vẫn là bạn tốt như đã từng.

Thôi được rồi, anh đơn phương cũng chẳng làm sao. Em chỉ cần biết anh yêu em là đủ. Anh sẽ đi bên cạnh em như một người bạn thân. Có việc gì cứ tâm sự với anh. Em xứng đáng được hạnh phúc hơn rất nhiều cô bé à.

Tôi cười nhẹ.

Đêm đó trong đầu tôi cứ lởn vởn về câu chuyện của người đàn ông đó. Ánh mắt đó ám ảnh tôi cả một đêm mất ngủ nhưng tôi vẫn hoài nghi về sự thật câu chuyện đó.

Ngày hôm sau tôi nhận được đt của Chị Mai. Chị muốn ăn trưa cùng tôi.

Chúng tôi gặp nhau tại một quán ăn Hàn quen thuộc

Nhấp ngụm nước chanh mojito, chị chậm rãi nhìn tôi rồi nói.

Sunny đã tâm sự với chị. Cậu ấy nói rằng cậu ấy yêu em. Em thấy thế nào?

Tôi tròn mắt.

Chị nghĩ thế nào ạ? Riêng em thì hôm qua dc anh ấy tâm sự 1 câu chuyện mà e còn chưa biết ..

Chị cắt ngang lời tôi

Chị biết Sunny nói gì với em, bọn chị là hàng xóm của nhau. Những gì Sunny nói đều là sự thật. Cậu ấy cũng yêu em thật, chị chưa bao giờ bắt gặp ánh mắt cậu ấy vui đến thế khi kể về một người nào đó. Là bạn với nhau từ năm cấp 3, hiện tại bọn chị đã có hơn 20 năm làm bạn của nhau. Em có thể ko tin Sunny nhưng chắc em tin chị chứ.

Vâng, cứ cho câu chuyện đấy là đúng. Nhưng chị biết đấy, em là người tử tế và em luôn sống để chứng tỏ mình tử tế. Em chưa bao giờ có ý định đập đi xây lại. Vì chị hiểu đàn bà mà đi thì sẽ quên mất gia đình. Em rất sợ đổ vỡ, em gìn giữ đến ngày hôm nay cũng là vì con. Em ko thể đập vỡ đi được. Với lại em ko yêu anh ta.

Em nói dối.

Tại sao chị nghĩ thế. Tôi phát cáu lên.

Hay chị nghĩ em ko phải người tử tế.

Em tử tế. Chị xác nhận việc đấy. Nhưng em có thích Sunny vì chị biết em 2 năm rồi tính cách em thế nào chị chả rõ sao. Nếu em ko thích cậu ấy em có cho Sunny nhiều cơ hội gặp em thế ko, em có tâm sự chuyện gd mình với cậu ấy ko. Và mấy hôm trước đây thôi em nói với chị rằng em sợ mất đi người bạn tốt như Sunny.

Nếu em ko thích cậu ấy thì em ko làm thế. Còn nếu em đã thích thì em ko đập gd em cũng tự vỡ.

Tôi bực dọc ra mặt với chị ko nói thêm.

Chị chậm rãi nói.

Nếu hai đứa chỉ thích nhau như tri kỷ an ủi nhau cũng tốt. Còn đi quá giới hạn hay ko là do bọn em. Chị ko có ý can thiệp. Nếu biết dừng lại thì tốt hơn. Vì em biết rồi đấy, phụ nữ đi sai đường thì khó có đường quay lại lắm. Suy nghĩ kỹ.

Tôi bĩu môi. Ui xời. Em không và ko bao giờ chị nhé.

Chúng tôi cùng cười và bắt đầu ăn.

Chiều hôm đó những câu nói của chị cứ lởn vởn trong đầu tôi. Chả có nhẽ tôi đã có tình cảm với Sunny.
….

Thời gian trôi qua tôi và Sunny vẫn giữ mối quan hệ tốt với nhau nhưng tất nhiên tôi luôn giữ chừng mực và giới hạn cho bản thân mình.

Chiều nay tôi về thấy chồng đang loay hoay treo một bức tranh gồm những cánh hoa đào ở phòng ngủ riêng của anh. Những cánh hoa màu hồng phớt trông nhẹ nhàng và đáng yêu biết bao. Do tôi đứng tựa cửa ở phía sau nên khi quay lại chồng đã giật mình cười gượng.

Em thấy sao? Đẹp có phải không.

Tôi nhún vai

Đẹp và rất nhẹ nhàng. Nó giúp cho căn phòng của anh bớt nhàm chán. Em có lỗi quá khi chưa bao giờ nghĩ đến việc trang trí phòng bằng tranh ảnh. Em nghĩ cuối tuần mình nên đi Bát Tràng mua một số đồ gốm. Em đang thích ….

Tôi chợt nhíu mài nhìn vào góc bức tranh, nơi đó có 1 vết son môi kèm theo dòng chữ

” Vì tình yêu đẹp và vương vấn như vết son trên môi người đàn ông tôi yêu”

Tôi đưa tay sờ vào vết son đó, mỉm cười với chồng.

Đây là một cô gái tinh tế và khá khôn ngoan anh ạ.

Chồng tôi khẽ cau mài bèn lảng sang một câu chuyện khác.

Em chuẩn bị đi tháng sau chúng ta sẽ đi mua một căn hộ mới. Anh đang rất thích một khu căn hộ cao cấp ở trung hòa. Em biết rồi đấy nếu thuận tiện vợ chồng mình về đấy sống cũng khá hợp lý.

Vâng,tùy anh quyết định thôi.

Tôi trở ra vừa nấu ăn vừa suy nghĩ. Thật ra người đàn ông này đang suy tính việc gì? Nếu anh ta yêu nhân tình tại sao còn muốn mua thêm nhà cùng với vợ. Hay anh ta không hề có ý định li hôn. Nếu thế thiệt thòi chỉ thuộc về hai người họ. Bản thân tôi cũng ko còn yêu để muốn giữ nhưng tất nhiên để chọn lựa tôi sẽ chọn không li hôn. Còn anh ta thì sao nhỉ? Tôi thật khó hiểu cho mối quan hệ của họ? Cô gái trẻ đó có biết rằng cô đang phí hoài tuổi xuân của mình?

CHIA SẺ

Video được xem nhiều nhất